Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

Bài tập tiếng Anh của bà mẹ phát âm sai chữ Yes

Tôi biết đến một người mẹ đã học rất siêng năng và khá thành công, tuy ngày mới vào lớp chị không phát âm chuẩn cả từ đơn giản như “Yes”. Kiên cố, chị thành công bởi điều dẫn chị đến với Tiếng Anh chính là tình.

Dưới đây là bức thư – một bài tập- của chị trong lớp cá nhân.

“Con gái thân thương của mẹ!

Chắc rằng con sẽ rất kinh ngạc khi nhận được bức thư viết hoàn toàn bằng tiếng Anh từ mẹ, người mà con đã nghĩ rằng đến từ “Yes”, cũng không phát âm được xác thực.

Trước tiên, mẹ rất xin lỗi vì đã đọc trộm một phần nhật kí con viết năm lớp 10, dù vì lý do gì thì đó cũng là việc không tốt và mẹ nhắc lại là đích thực xin lỗi về điều Biển inox ăn mòn ấy. Nhưng khi đó, mẹ đang rất tò mò về bạn bè, về mối ngọn ngành và những lần đi chơi về muộn của con. Thế nên con có thể đừng trách mẹ được không?

Vậy là mẹ đã đọc cuấn nhật kí bìa xanh của con, đã biết rằng con thấy buồn như thế nào khi cứ bị mẹ quở mắng vì điểm môn tiếng Anh không cao như trông đợi. Nếu mẹ nhớ không nhầm thì đó là điểm số trong kỳ rà chất lượng đầu năm học cấp 3. Con được 9 toán, 8 văn và chỉ vẻn vẹn 5 điểm ngoại ngữ - môn tiếng Anh. Và một câu con ghi trong nhật kí khiến mẹ không bao giờ quên, đó là: “Mẹ thật bất công, lúc nào cũng bảo sẽ “không bắt người khác làm điều bản thân không làm được”, thế mà trong khi mẹ phát âm từ “Yes” cũng chẳng chuẩn xác lại cứ bắt mình phải học thật giỏi tiếng Anh” và cả “chắc mình sẽ chẳng bao giờ học giỏi môn ngoại ngữ quỷ quái ấy cả, nhà mình đâu có mả học ngoại ngữ”.

Đoạn nhật kí của con khiến mẹ nghĩ suy rất nhiều, không phải mẹ giận con đâu, mà mẹ buồn cho chính bản thân mình. Từ nhỏ mẹ đã không học giỏi môn ngoại ngữ, điểm lúc nào cũng chỉ sàn sàn 5,6 –đủ để lên lớp. Và cho đến hiện thời, sau bao năm làm việc chả liên can gì đến tiếng Anh, các kĩ năng của mẹ còn tuột dốc thảm hại hơn nữa. Gần như mẹ không nói được câu gì cho ra hồn cả.

Chẳng biết gì về ngoại ngữ nhưng mẹ cũng hiểu nó quan trọng đến như thế nào với ước mong làm thầy thuốc của con. Vậy nên, mẹ đã tìm một trọng tâm tiếng Anh chất lượng có hình thức dậy học 1-1 (một thầy, một trò), giúp con ôn luyện ngữ pháp và nâng cao kĩ năng giao tế, phát âm xác thực. Nhưng lúc đó con phản đối rất quyết liệt và cho rằng mẹ làm như thế là không công bằng, là ép con học quá sức và không để con có quyền tuyển lựa khối thi đại học sau này. Con còn bảo : “Mẹ chữ xấu thì con chữ cũng xấu, mẹ dốt tiếng Anh thì làm sao con giỏi tiếng Anh cho được.”

Mẹ lại nhớ đến chuyện bỏ hút thuốc lá của ông ngoại ngày trước…

Vốn ông ngoại là người nghiện thuốc lá rất nặng, theo kiểu hút thuốc kiệm ước diêm (tức là liên tiếp từ điếu này châm sang điếu khác), nhiều lần ho, ốm ông cũng không bỏ được thuốc. Thế mà khi cậu Tùng nhà mình bắt đầu tập tành hút thuốc vào năm 16, 17 tuổi, ông ngoại đã tức tốc cai thuốc thành công vì nghĩ: “Bố còn nghiện thuốc thì làm sao bắt con bỏ thuốc được? ”. Vậy nên mẹ quyết định làm cái việc đáng nhẽ đã phải làm từ lâu, đó là bắt đầu học thật nghiêm túc môn tiếng Anh.

Có học, mẹ mới thông cảm hơn với sự nặng nhọc của con, vì đúng là học ngoại ngữ đòi hỏi kiểu tư duy khác hẳn. Phải đến 3 buổi, mẹ mới quen với việc sử dụng các động từ to be, to do và have. Rồi phải đến 3 buổi nữa mẹ mới quen với kiểu ngữ pháp “lộn tùng phèo”. Khi ấy mẹ oán ai đã tạo ra tiếng Anh ghê gớm. Chả hiểu sao cái gì cũng phải cho to be với to do vào, làm như không có hai cái động từ ấy thì người ta không nói, không viết được. Người Việt mình khen con gái xinh chỉ cần nói “cô bé thật xinh”, còn người anh lại phải nói “what is beautifull girl !”. Sao họ lại cho tính từ lên trước danh từ? Sao họ lại cần có động từ ở các thì? Sao họ lại nói gọn lỏn có 6 ngôi? …

Lại nữa, học để phát âm cho đúng thực thụ là một cuộc đại giải phẫu. Vững chắc vậy khi môi, lưỡi, vòm họng và khẩu hình của mẹ đã quen với việc nói tiếng Việt gần 40 năm nay. Thầy bản ngữ dậy nói hẳn phải bổ xung vào chuyên môn của mình món “tạo hình”.

Việc ở cơ quan, việc làm thêm, việc ở nhà nhiều lúc khiến mẹ nản khủng khiếp, nhưng mỗi lần như thế, bien den led mẹ lại nghĩ đến mơ ước làm thầy thuốc của con. Mẹ biết, sớm hay muộn, các con sẽ làm theo những điều mà bác mẹ đã làm chứ không phải những gì cha mẹ vẫn nói.

Thế thì mẹ đâu thể dừng lại, dãy và nói với con rằng Hãy bỏ qua…

1 năm, 365 ngày, 52 tuần, 104 buổi học bất kể ngày nắng, ngày mưa, bận thì học bù, mệt thì học online…rồi bít tất những dấu hỏi (?) của mẹ về môn tiếng Anh đã biến thành dấu cảm (!). Cô Quỳnh, cha của mẹ nói cô ấy yêu từng từ rất nhỏ trong tiếng Anh, cô ấy đã giúp mẹ rất nhiều để ngay hiện thời, khi con đọc bức thư này, mẹ cũng thấy tiếng Anh đích thực đáng yêu như thế.

Con biết không, mẹ chưa bao giờ nhận mình là người sáng dạ, mẹ cũng chưa bao giờ nhận mình có thể làm được tất mọi việc, nhưng mẹ biết mình đã nuốm và trải sự thay hơn cả chính bản thân, chẳng phải đó là điều quan yếu nhất hay sao?

Vây nên, vào chính lúc này, khi mẹ vừa tra tự điển vừa viết từng câu nhỏ trong bức thư bằng tiếng Anh, mẹ chỉ muốn hỏi con một điều: Con đã sẵn sàng cho trải nghiệm của riêng mình hay chưa?

Luôn tin tưởng và thương tình con

Mẹ của con.

P/s: Nếu con luôn nghĩ rằng mình giống mẹ, thì đừng quên rằng mẹ đã từng phát âm sai cả từ “Yes” nhé!”

(Theo Youth English School)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét